(dā·yə·nîn
<< yā·ḏō·wn
dā·yə·nîn

(dā·yə·nîn — 1 Occurrence

Ezra 7:25
BIB: [דָּאֲנִין כ] (דָּאיְנִין֙ ק) לְכָל־
INT: who become judge all the people


Strong's Hebrew 1778
1 Occurrence


dā·yə·nîn — 1 Occ.

dā·nan·nî — 1 Occ.
ḏā·nū — 1 Occ.
dî·nū — 1 Occ.
lā·ḏîn — 3 Occ.
nā·ḏō·wn — 1 Occ.
tā·ḏîn — 1 Occ.
ṯə·ḏî·nê·nî — 1 Occ.
wə·ḏîn — 1 Occ.
yā·ḏîn — 10 Occ.
yā·ḏō·wn — 1 Occ.
dîn — 13 Occ.
dî·nêḵ — 1 Occ.
lə·ḏîn — 1 Occ.
mid·dîn — 1 Occ.
šad·dūn — 1 Occ.
wā·ḏîn — 1 Occ.
wə·ḏîn- — 1 Occ.
wə·ḏî·nî — 1 Occ.
dîn — 1 Occ.
dî·nā — 1 Occ.
<< yā·ḏō·wn
dā·yə·nîn

Englishman's Hebrew Concordance